Thơ ca

Chân trời- Nguyễn Nhật Ánh

Chân trời ơi Sao mày xa tít tắp Đám mây kia bay mãi không dừng Ngọn gió nọ thổi hoài không nghỉ Mà chân trời, mày ở đâu

“Chân trời ơi
Sao mày xa tít tắp
Đám mây kia bay mãi không dừng
Ngọn gió nọ thổi hoài không nghỉ
Mà chân trời, mày ở đâu?

Tuổi lên năm tôi đi kiếm chân trời
Chân trời ở nơi con diều bay lạc
Nơi cha tôi đi làm ăn xứ khác
Mẹ tôi ngồi trông ngóng cùng tôi

Chân trời của tuổi hai mươi
Mang hình dáng một tà áo mỏng
Nơi mơ ước lẫn cùng tuyệt vọng
Chân trời là cánh cổng màu xanh

Tháng ngày tôi lớn lên nhanh
Chân trời hôm nay vẫn là chân trời cũ
Tôi đi khắp đất đai xứ sở
Lạ lùng chưa, vẫn không gặp chân trời!

Tuổi bốn mươi tôi chợt hiểu ra rồi
Nơi xa nhất là nơi gần gũi nhất
Nếu tôi có đi giáp vòng trái đất
Nơi cuối cùng tôi gặp chính là tôi.”

 Nguồn :Thơ Nguyễn Nhật Ánh trong tập Lễ hội của đêm đen, Nxb Hội nhà văn, 1994

Tags
Show More

Related Articles

1 thought on “Chân trời- Nguyễn Nhật Ánh”

  1. NHỮNG NGƯỜI YÊU NHAU
    “Những người yêu nhau thường đến đây
    Bờ sông có hoa điệp vàng
    Dưới ghế ngồi có con dế nhỏ
    Suốt ngày nũng nịu với mùa thu
    Những người yêu nhau tay trong tay
    Còn tay nào nhặt lá trên vai
    Còn tay nào vuốt tóc
    Còn tay nào đưa lên môi
    Những người yêu nhau không nghe nhau
    Những người yêu nhau nghe hơi mưa
    Họ ngồi có vẻ như hờ hững
    Mà thấu lòng trong tiếng gió lùa…”
    (Trong tập “Lễ hội của đêm đen” – Nguyễn Nhật Ánh, NXB Hội nhà văn, 1994)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close