Thơ ca

Những Người Yêu Nhau- Nguyễn Nhật Ánh

Khi yêu nhau, ngồi bên nhau, đôi khi im lặng lại chính là ngôn ngữ chung của tình yêu nơi họ

NHỮNG NGƯỜI YÊU NHAU

“Những người yêu nhau thường đến đây
Bờ sông có hoa điệp vàng
Dưới ghế ngồi có con dế nhỏ
Suốt ngày nũng nịu với mùa thu

Những người yêu nhau tay trong tay
Còn tay nào nhặt lá trên vai
Còn tay nào vuốt tóc
Còn tay nào đưa lên môi

Những người yêu nhau không nghe nhau
Những người yêu nhau nghe hơi mưa
Họ ngồi có vẻ như hờ hững
Mà thấu lòng trong tiếng gió lùa…”

(Trong tập “Lễ hội của đêm đen” – Nguyễn Nhật Ánh, NXB Hội nhà văn, 1994)

Tags
Show More

Related Articles

5 thoughts on “Những Người Yêu Nhau- Nguyễn Nhật Ánh”

  1. Nếu tình yêu có thể nói bằng nhiều thứ tiếng và trái tim tôi và Miền có những ngôn ngữ hoàn toàn khác nhau thì tôi có tìm mọi cách để giữ lại em cũng vô ích. Sự đồng cảm trong tình yêu hoặc có hoặc không. Trong mọi trường hợp, tình yêu không cần phiên dịch.”
    Trích “#NgàyXưaCóMộtChuyệnTình” | #NguyễnNhậtÁnh

  2. ĐỪNG NHƯ CÔNG CHÚA

    Đừng như công chúa
    Ngủ quên trong rừng
    Nằm hoài trên cỏ
    Có ngày đau lưng
    Mà như cô Tấm
    Ngồi bên hiên nhà
    Chờ anh qua ngõ
    Giật mình trông ra
    Đừng như quả thị
    Rớt bị bà già
    Cất trong hũ gạo
    Coi chừng chuột tha
    Mà như hoa thắm
    Lung linh trong vườn
    Một lần lỡ ngắm
    Một đời lỡ thương
    Đừng như, em nhé
    Đông xám lạnh lùng
    Mà như, em nhé
    Xuân hồng bâng khuâng
    Để anh qua ngõ
    Em còn trông ra
    Để em pháo đỏ
    Anh còn hương hoa…
    1989′
    Nguyễn Nhật Ánh
    (Trong tập “Tứ tuyệt cho nàng”, NXB Trẻ, 1994)

  3. Có những lúc
    Tôi ngỡ ngàng
    Tự hỏi
    Tại vì sao
    Tôi lại yêu em
    Khi mặt trời
    Sắp lẫn vào đêm
    Không gì cả
    Sao lòng tôi
    Lại nhớ
    Chiếc lá rơi
    Trong chiều nổi gió
    Tôi nhặt lên
    Mà chẳng để làm gì
    Và chiều nào sững bước
    Giữa chân đi
    Lòng không hiểu
    Vì sao mình đứng lại
    Ngậm trên môi
    Một nhành cỏ dại
    Chợt hiểu rằng
    Tôi đã khác tôi xưa
    Trong nỗi buồn vô cớ
    Lúc trời mưa
    Trong mơ mộng
    Khi hiên ngoài nhạt nắng
    Tôi chợt biết
    Có một ngày
    Đã đến
    #CóMộtNgàyĐãĐến
    #NguyễnNhậtÁnh

  4. Hàng me xanh ngắt
    Có tự bao giờ
    Mà nay đứng đó
    Cho em làm thơ
    Con đường ta qua
    Đến nay bao tuổi
    Em qua trăm tuổi
    Em lại nghìn lần
    Sao còn bối rối
    Khi cầm tay anh.
    Bầu trời hình vuông
    Nằm trên cao ốc
    Mặt trời đứng nấp
    Sau những mái nhà
    Để dành bóng mát
    Cho người đi xa.
    Em ơi, lắng tai
    Nghe thành phố thở
    Bằng tiếng sóng vỗ
    Dưới những thân tàu
    Bằng hương rừng già
    Trên vai bộ đội
    Bằng hương đồng nội.
    Thanh niên xung phong
    Bằng mùi dầu xăng
    Bằng bao tiếng động
    Âm thanh cuộc sống.
    Gõ đến ngày đêm
    Anh đi cùng em
    Qua trăm góc phố
    Lòng chẳng hề quên
    Từng viên đá nhỏ.
    Nay chiến trường xa
    Dẫu nhiều gian khổ
    Trái tim thành phố
    Vẫn đập trong người
    Như là cuộc sống
    Như là tình yêu
    Như là nỗi nhớ
    Suốt đời mang theo.
    #Thơ
    Nguyễn Nhật Ánh
    Thành Phố tình yêu và nỗi nhớ

  5. Khi yêu người ta sẽ có cảm giác nhớ.
    Nhớ khi không được gặp, nhớ khi vừa gặp xong.
    Thậm chí ngay khi đang ở cạnh nhau cũng thấy nhớ…
    Nhớ cho những lúc không được ở bên nhau…
    Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ – Nguyễn Nhật Ánh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close