Thơ ca

Thư gửi mẹ – Trần Đăng Khoa

Mẹ sẽ nhận về một tờ giấy Như nhiều bà mẹ ở làng

Thư gửi mẹ

Mẹ ơi, có thể trong cuộc chiến đấu này
Con sẽ ngã xuống
Ngã xuống bình thường
Như bao đồng đội của con
Để mái nhà gianh mẹ được yên ả
Dưới sắc nắng vàng…
Và, có thể là, sáng mai bừng mắt ra
Mẹ sẽ nhận về một tờ giấy
Như nhiều bà mẹ ở làng
Tờ giấy mỏng manh
Nhưng lại nặng hơn ngàn tấn bom
Trút xuống tuổi già của mẹ
Cho dù thế, mẹ cũng đừng khóc nhé
Con không chết đâu
Xin mẹ cứ đọc Kiều
Cho căn nhà trở lại yên tĩnh
Dưới bóng cây bảng lảng hoàng hôn
Xin mẹ cứ ngồi tựa cửa chờ con
Như những ngày xưa
Mỗi chiều đi học về
Và mẹ lại lắng nghe
Tiếng bước chân bầy trẻ nhỏ
Chúng ôm sách, bá vai nhau, rúc rích cười
đi ngang qua cửa sổ
Đi ngang qua chiều
Yên tĩnh
Và đêm xuống
Đầy nhà
Đầy vườn
Đầy cả bầu trời
Đêm ấm áp và mượt như lụa
Xin mẹ đừng khép cửa
Để gió vào
Gió hát trong căn nhà của mẹ
Những khao khát của trời mây
Và mẹ sẽ thiếp đi lúc nào không hay
Đến nỗi mẹ chẳng biết được
Thằng con trai mẹ về
Trong làn gió mát
Làn gió đã đi khắp trái đất
Hát ru những bà mẹ không con…
                                                        

Biên giới Tây Nam 28-8-1979

Thơ Trần  Đăng Khoa

Tags
Show More

Related Articles

1 thought on “Thư gửi mẹ – Trần Đăng Khoa”

  1. Thư viết bên cửa sổ máy bay
    Kính gửi mẹ ở làng quê

    Mẹ ơi,
    Con đang bay trên cao thẳm bầu trời
    Như Hoàng tử trong chuyện xưa mẹ kể
    Trước mặt con là vòm xanh êm ru
    Vẫn từng xanh trên mái nhà mình
    Con biết chiều nay bên giậu cúc tần
    Mẹ đang đứng nhìn lên đây
    Như mỗi lần nắng ngả
    Nhưng chắc mẹ chẳng hình dung
    thằng con trai của mẹ
    Đang lượn bay trên cao thẳm bầu trời
    Thật đấy mà con trai của mẹ đây
    Con đang ngồi viết thư bên cửa sổ máy bay
    Và nhớ mẹ
    Những ngày thơ bé
    Con thường nằm trong cái nong
    Trải trên sân đất
    Mẹ chỉ lên vòm xanh bát ngát
    Bảo đấy là thiên đường
    Nơi có những lâu đài nguy nga
    Những nàng tiên xinh đẹp dịu dàng
    Thường đến với con người, khi con nguời
    đau khổ
    Những nàng tiên biết múa hát và dệt lụa…
    Mẹ ơi !
    Con tin là mẹ nói thật
    Nhưng lên đây con chỉ gặp
    Chóp những đám mây thấp lúp xúp
    Nỗi hoang vắng ngàn đời táp vào con
    lạnh buốt
    Bầu trời trống trơn
    Như cánh đồng làng ta sau vụ gặt
    Khắp nơi ngổn ngang những đống khói hun chuột
    Nhưng hùng vĩ hơn mọi cánh đồng nào
    Tuy thế, mẹ ơi, vẫn chẳng phải cánh
    đồng đâu
    Bởi không có tà áo nâu và tấm lưng còng
    của mẹ…
    Con nhìn ra vòm xanh
    Bỗng thấy những ngôi sao trôi lang thang
    như hạt gạo giữa trời
    Hạt nào cũng sáng và đẹp
    Nhưng chỉ có hạt gạo mẹ sàng trên nền đất
    Mới hiểu được mẹ
    Mới nuôi con thành một chàng trai
    Bay lên bầu trời…
    Từ cửa sổ máy bay
    Nhìn về mặt đất
    Bỗng nhiên con sửng sốt
    Lại gặp một vòm xanh thăm thẳm của
    bầu trời
    Mây trắng đi lững thững dưới kia
    Như những cái nấm lơ lửng
    Nhưng con biết đằng sau màu mây ấy
    Là một thiên đường có thật
    Ở đấy có ngôi nhà gianh vách trát đất
    Là lâu đài của mẹ con mình
    Trước cửa, giậu cúc tần xanh
    Sau lưng, mảnh ao làngTrăng lên có tiếng cá quẫy
    Ở đấy có nàng tiên
    Biết hát dân ca và biết cấy lúa
    Biết đến với con khi con đau khổ
    Và sau mỗi chặng đường gian lao
    Con lại trở về
    Sưởi ấm trong tình thương đôi mắt mẹ
    Giá lạnh tan đi
    Tràn đầy niềm tin và nghị lực
    Con lại cười vang như sóng dưới bầu trời…
    1982

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close